RSS

Hung Thủ Tình Yêu – Chương 28

05 Oct

28 thanh xuân vĩnh hằng

 

            Lúc mặt nạ của Từ Thiên bóc ra, mọi người nhìn qua, chỉ thấy xuất hiện trước mắt mọi người, là một người đàn ông không khác lắm so với Từ Thiên trong ảnh chụp, thoạt nhìn, bất quá ba mươi tuổi hơn, cảm giác có chút giống với Lạc Thiên, tài giỏi, tang thương, trầm mặc ít lời…

 

            Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, hỏi, “Cậu vừa gọi điện thoại cho Trương Dĩnh ?”

 

            “Vâng.” Triển Chiêu thu hồi điện thoại, hỏi Từ Thiên, “Trương Dĩnh nói báo thù, là vì anh sao?”

 

            Từ Thiên liếc mắt nhìn Triển Chiêu, hỏi, “Các cậu là cảnh sát?” Đang nói, đưa tay tháo hết còng sắt đây xích xuống, mở lồng sắt đi ra, hỏi, “Miêu Miêu ở đâu?”

 

            Triển Chiêu nhướn mày, hỏi, “Trương Dĩnh quả nhiên là Trương Miêu Miêu sao?”

 

            Từ Thiên gật đầu.

 

            “Cô ấy ở đâu tôi không biết, bất quá hẳn là an toàn, con gái hai người đang ở chỗ Triệu Tước, được chăm sóc rất tốt.” Triển Chiêu nói.

 

            Từ Thiên thở ra mọt hơi, Triển Chiêu hỏi, “Sau đây… Anh sẽ theo chúng ta trở về chứ?”

 

            Từ Thiên nhìn hai người, gật đầu, nói, “Ừ, Miêu Miêu nói tôi ở chỗ các cậu.”

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường gọi người áp giải bọn người vận chuyển Từ Thiên về, sau đó, Từ Thiên ngồi trên xe bọn họ, quay về cục cảnh sát.

 

            Lạc Thiên và Từ Thiên cùng nhau ngồi ở trong xe của Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, nhìn Từ Thiên bên cạnh… Cảm thấy rất kinh ngạc… Vì sao không già đi? Còn trẻ đến như vậy?

 

            Triển Chiêu quay đầu lại, nhìn Từ Thiên, nói, “Chúng tôi đã đi tìm mẹ anh.”

 

            Từ Thiên ngẩng đầu, hỏi, “Bà ấy vẫn khỏe chứ?”

 

            “Vâng, bạn của anh rất chiếu cố bà ấy.” Triển Chiêu trả lời.

 

            Từ Thiên gật đầu, hình như có chút tiu nghỉu.

 

            “Là bởi vì còn trẻ, nên mới không có cách nào gặp bà ấy?” Triển Chiêu hỏi.

 

            Từ Thiên giương mắt nhìn, nói, “Cậu có thể tưởng tượng đứa con trai bốn mươi năm mươi tuổi  đột nhiên biến thành hình dáng chỉ có hơn hai mươi tuổi không?”

 

            “Hơn hai mươi tuổi?” Bạch Ngọc Đường nhíu mày, nhìn Triển Chiêu, “Nhưng anh ta thoạt nhìn thì giống chỉ hơn ba mươi…” Nói đến đây, đột nhiên không nói nữa, nhíu mày mở to hai mắt.

 

            Triển Chiêu gật đầu.

 

            Từ Thiên thấy hai người trao đởi, nhịn không được cười cười, “Hai cậu thật nhạy cảm.”

 

            “Làm sao vậy?” Lạc Thiên khó hiểu hỏi Triển Chiêu.

 

            Triển Chiêu nhíu nhíu mày, nói, “Đoạn video Triệu Tước gửi tới.”

 

            Lạc Thiên sửng sốt đột nhiên hiểu ra… Ban đầu là bất lão, sau đó chết già cấp tốc…

 

            “Anh chính là dạng này?” Triển Chiêu hỏi.

 

            Từ Thiên trầm mặc một lúc lâu, gật đầu, “Mười năm đầu… Ít già đi, càng ngày càng trẻ ra, một năm lại đây, già rất nhanh, một tháng giống như già đi vài tuổi… Hơn nữa nghe nói là tăng cường lên, không biết… còn có được bao nhiêu ngày nữa.”

 

            “Là bọn Lý Hạo biến anh thành dạng này ?”

 

            Từ Thiên lắc đầu, nói, “Hắn không phải tên Lý Hạo… Là Lý Nguyên Hạo.”

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng thời sửng sốt, lập tức nhíu mày —— Lý Nguyên Hạo? Tên này chưa nghe nói qua a.

 

            “Kẻ tên Lý Nguyên Hạo này đã chết.” Từ Thiên nói, “Bí mật của hắn không ít, tôi cũng không hiểu rõ lắm, chỉ biết là có quan hệ với thân thế của Miêu Miêu.”

 

            “Thân thế của hắn?” Triển Chiêu suy nghĩ một chút, hỏi, “Trương Miêu Miêu và gia tộc Bathory có quan hệ sao?”

 

            Từ Thiên hơi có chút giật mình liếc mắt nhìn Triển Chiêu, gật đầu, nói, “Xem ra các cậu đã nắm giữ không ít tin tức.”

 

            “Vậy a ~~” Triển Chiêu sờ sờ cằm, hiểu rõ nói, “Thảo nào Lý Hạo lại lấy ra bức tranh đó cho tôi xem, chính là vì muốn thử xem tôi có biết chuyện gia tộc Bathory hay không sao.”

 

            Bạch Ngọc Đường nhíu mày, nói, “Đừng nóng vội, tôi đã tìm người đồng thời mời hắn đến cục cảnh sát lúc chúng ta hành động rồi… Dưới sự khống chế, hắn hẳn là trốn không thoát đâu.”

 

            “Hắn hẳn là đã đi rồi.”Từ Thiên đột nhiên nói.

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn hắn, hỏi, “Làm sao anh biết?”

 

            “Hắn rất gian xảo… Có thể giả vờ với các cậu là rất vô dụng, lá gan cũng rất nhỏ, thế nhưng đó là ngụy trang của hắn, hắn rất thông minh.” Bạch Ngọc Đường cau mày, lấy ra điện thoại ấn gọi, quả nhiên, những người được phái đi bắt Lý Hạo, không ai có thể liên lạc được.

 

            “Nguy rồi.” Bạch Ngọc Đường lấy ra điện thoại, gọi người đến trợ giúp.

 

            Không bao lâu, có người gọi điện thoại đến nói, những người cảnh sát đó đều bị điện giật ngất đi, Lý Hạo không thấy bóng dáng đâu.

 

            Bạch Ngọc Đường chau mày, cắn răng, “Để hắn chạy, không nghĩ tới lại lợi hại như vậy, còn tưởng rằng chỉ là tay thương nhân bình thường.”

 

            Triển Chiêu vỗ vỗ anh, ý bảo, “Đừng nóng vội.”

 

            Xe về tới cục cảnh sát, mở cửa xe, thấy có người đứng ở cửa cục cảnh sát chờ, một cô gái mặc bộ đồ màu đen.

 

            “A Thiên.” Trương Dĩnh, hay là Trương Miêu Miêu kêu lên một tiếng rồi chạy tới, bộ dáng ôm Từ Thiên vừa mừng vừa sợ, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường có chút khó chịu, sao lại giống như cảnh sinh ly cửu biệt vừa gặp lại ấy, chẳng lẽ Từ Thiên bị bắt đã lâu rồi? Lúc này, cách đó không xa ra có một chiếc Bentley màu đen.

 

            Bạch Ngọc Đường nhướn mày, nhìn Triển Chiêu, “Không phải bị tôi phá nát rồi sao, Leonard thật nhàm chán a… Dùng có mỗi hãng này mãi.”

 

            Lúc này, cửa xe mở, Triệu Tước quay về phía Từ Thiên khoát tay, “Nhanh lên!”

 

            Từ Thiên quay đầu lại nhìn Trương Dĩnh, hai người có chút lưu luyến từ biệt, sau đó, Từ Thiên chạy về hướng xe Triệu Tước.

 

            “Này.” Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng thời muốn cản người, nhủ thầm làm cái gì vậy?

 

            Trương Dĩnh ngăn cản bọn họ, nói, “Để anh ấy đi đi, có thể chữa cho khỏi hay không các anh phải hiểu, một giây đồng hồ cũng không thể phí, có chuyện gì, tôi trực tiếp nói cho các anh, tôi không đi đâu.”

 

            Chúng cảnh viên đều liếc Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường nhíu mày, vô thức nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu gật đầu, Bạch Ngọc Đường để Từ Thiên đi, Từ Thiên lên xe, cửa xe đóng, rất nhanh chạy đi.

 

            Trương Dĩnh nhìn theo xe đi xa, cùng Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường bọn họ, đi vào cục cảnh sát, lên lầu.

 

            Đi vào trong văn phòng SCI, mọi người để cho Trương Dĩnh ngồi xuống, Trương Dĩnh giương mắt, đầu tiên là thấy được bức ảnh cặp song sinh chụp lén, đặt ở bên tường, chậm rãi đi qua, cầm lấy bức ảnh xem.

 

            Lúc này, sư tử con từ trên sô pha nhảy xuống, đi tới, cắn ống quần Triển Chiêu  làm nũng, Triển Chiêu khom lưng bế nó lên, Bạch Ngọc Đường nhìn Tương Bình, Tương Bình chỉ chỉ bình sữa trống không , nói, “Đã cho ăn rồi.”

 

            Triển Chiêu ôm sư tử con, đi tới cái sô pha lớn trong phòng nghỉ ngồi xuống, Trương Dĩnh lẳng lặng nhìn bức ảnh một hồi, quay lại đầu liếc Ngọc Đường, hỏi, “Là ở chỗ này nói, hay phải đến phòng thẩm vấn nói?”

 

            Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, nói, “Cô là người bị tình nghi sát thủ môi đỏ, chỉ có thể đến phòng thẩm vấn nói.

 

            Trương Dĩnh gật đầu, nói, “Tôi chuẩn bị rồi, hiện tại cứ đi thôi.”

 

            Triển Chiêu giao sư tử con cho Bạch Trì, cùng Bạch Ngọc Đường, đưa Trương Dĩnh vào phòng thẩm vấn.

 

            Bạch Trì bọn họ hết thảy đều vây quanh ở trước tường thủy tinh nhìn một hướng bên ngoài phòng thẩm vấn, ngay cả Công Tôn và Mã Hân nghe nói Trương Dĩnh tới, cũng cố ý chạy qua.

 

            “Không cần còng tay?” Trương Dĩnh hỏi Bạch Ngọc Đường.

 

            Bạch Ngọc Đường lắc đầu, phản hỏi, “Cô muốn nói từ đâu?”

 

            “Còn phải xem, các anh muốn nghe từ đâu.” Trương Dĩnh nói, “Từ vài thập niên trước tôi và Từ Thiên gặp nhau, hay từ thời gia tộc quái vật kia bắt đầu sớm nhất, mấy trăm năm trước?”

 

            Triển Chiêu xoay mặt liếc Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, ý bảo anh không có ý kiến, Triển Chiêu bèn nói, “Từ khởi điểm luôn đi, chúng tôi muốn nghe câu chuyện hoàn chỉnh.”

 

            Trương Dĩnh cười cười, đột nhiên nói, “Có thể tìm một nhóm tác giả viết sách đến không? Hay nhất là những ai có ảnh hưởng một chút.”

 

            Triển Chiêu khó hiểu, hỏi, “Cô cần để làm gì?”

 

            “Câu chuyện này rất dài rất đặc sắc.” Trương Dĩnh nói, “Tôi nghĩ đây là tài liệu sống vô cùng tốt, có thể viết thành một quyển tiểu thuyết hay.”

 

            Triển Chiêu ngẩn người, hỏi, “Cô muốn có tiền để sửa lại án xử sai của lớp người trước của cô?”

 

            Trương Dĩnh cúi đầu cười.

 

            “Cô nói đi.” Triển Chiêu nói, “Tôi sẽ viết sách, tôi là tác giả có danh tiếng đây.”

 

            Trương Dĩnh thoả mãn gật đầu, nói, “Tiến sĩ Triển viết, hẳn là sẽ rất đặc sắc đây.”

 

            Lúc nói, Bạch Ngọc Đường mở máy ghi âm đặc biệt trên bàn, cho Trương Dĩnh bắt đầu kể.

 

            “Tổ tiên tôi, cũng chính là gia tộc Bathory… Ban đầu là quý tộc đế quốc Hungary, cũng chính là nữ bá tước Bathory đầy tai tiếng trong lịch sử.”

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng thời nhướn mày —— quả nhiên!

 

            “Tôi đã xem qua những thứ được bảo tồn của lớp người trước, có quan hệ với bức họa và nhật ký của bà… Bà ấy là một người phụ nữ rất đặc biệt, có rất nhiều ưu điểm… Tuy rằng không thể nói bà ấy cao quý cỡ nào, thế nhưng bà ấy cũng không phải là ma cà rồng… Bà ấy là một người phụ nữ độc tài nhiệt tình, tôn thờ tình yêu, nghệ thuật… cùng với, y học.”

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều nhịn không được nhíu mày, “Y học?”

 

            “Vâng.” Trương Dĩnh gật đầu, “Người gia tộc Bathory chúng tôi, có lẽ là bởi vì nguyên nhân di truyền nào đó, đặc biệt lão hóa rất chậm, tuổi thọ cũng rất dài.”

 

            Ở cửa mọi người nghe xong, nhìn Công Tôn, Công Tôn nhún nhún vai, “Bản thân con người sẽ có một vài nơi đặc biệt, rất khó nói rõ ràng.”

 

            “Bà ấy vô cùng xinh đẹp, nên rất sợ sẽ già đi.” Trương Dĩnh chậm rãi giải thích, “Bởi vậy tìm kiếm bác sĩ và tìm kiếm ghi chép sách cổ khắp nơi, luyện chế thuốc bất lão, gần như toàn bộ phương pháp đều đã dùng, chỉ để có thể giữ gìn thanh xuân vĩnh hằng cho mình.

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều cảm thấy bất đắc dĩ, sợ già quả nhiên là bệnh chung của tất cả phụ nữ… À không, xác thực mà nói, hẳn là bệnh chung của cả nhân loại.

 

            “Bất quá bà ấy cũng không phải loại phụ nữ ích kỷ ác độc.” Trương Dĩnh nói, “Bà ấy đem bí quyết giữ gìn dung nhan, chia xẻ với rất nhiều người.”

 

            “Ừ… Hành động này của bà ấy, hẳn là làm phía giáo hội tức giận, không ít người đâu.” Triển Chiêu nói.

 

            Trương Dĩnh cười cười, nói, “Trong thế giới lúc đó, có thể làm cho người ta trường sinh bất lão thân thể khỏe mạnh thanh xuân vĩnh hằng, là thượng đế, không phải y dược.”

 

            Bạch Ngọc Đường gật đầu, thảo nào cuối cùng bị hãm hại.

 

            “Cộng thêm tài sản dễ làm người ta động lòng của bà, còn có khuôn mặt đẹp.” Trương Dĩnh khe khẽ thở dài, nói, “Nên cuối cùng bị phán tù chung thân, chết ở trong phòng giam.”

 

            “Vậy gia tộc cô?” Triển Chiêu hỏi.

 

            “Lúc đó hậu duệ gia tộc Bathory có rất nhiều, tổ tiên tôi, hẳn là em họ nữ bá tước Bathory, nữ bá tước Bathory hình như đem bí quyết giữ nhan sắc nói cho bà ấy, hoặc là bà ấy lúc còn trẻ đã dùng loại thuốc này nhiều… Nói chung lúc bà ấy từ khi sinh ra, càng ngày càng không dễ dàng già đi, hơn nữa thân thể khỏe mạnh, đợi đến khi lớn lên, thậm chí còn gặp phải tình trạng trẻ hóa, các cậu rất khó tưởng tượng có những thành viên gia tộc vừa được hai mươi ba mươi tuổi thì sẽ không bao giờ già đi nữa, vẫn luôn giữ được dáng vẻ hai mươi ba mươi tuổi đó…

 

            Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều nhịn không được nhíu mày ——  đúng là rất khó tưởng tượng.

 

            Ở cửa tất cả mọi người lại nhìn Công Tôn, Công Tôn nhún nhún vai, nói, “Trường hợp mắc chứng bất lão có tồn tại, phát sinh giống như chứng sớm già… Đã từng có trường hợp đứa trẻ chỉ sáu bảy tuổi mà sống tới ba mươi bốn mươi năm. Bất quá chứng bệnh này khá là thần bí, có những thân thể người đồng thời với việc dừng sinh trưởng, chức năng trí lực và các phương diện khác cũng sẽ dừng phát triển, vậy tương đương với đứa trẻ không lớn lên… Nhưng cũng có vài người, mọi mặt đều phát triển trưởng thành, lúc thanh xuân hoàn mỹ nhất thì dừng sinh trưởng, vậy so với ma cà rồng còn thuận tiện hơn.

 

            Tất cả mọi người gật đầu ——  Đúng thế.

 

            “Bất quá kiểu người thế là rất ít .” Mã Hân nói, “Xác suất tồn tại gần như bằng 0.”

 

            “Kỳ thực đây cũng là một loại biến dị của nhân loại, là tình huống thân thể bệnh biến, vĩnh viễn không già vĩnh viễn không chết, không phù hợp với định luật bảo tồn năng lượng vạn vật, các cơ quan nội bộ bị sử dụng của nhân thể, những cơ quan này sớm muộn gì sẽ có một ngày sẽ bị hư hao, hoàn toàn không già không chết thì… Tuyệt đối không có khả năng, người của gia tộc này, chỉ bất quá là tốc độ chậm một chút mà thôi… Mặt khác, xem thời điểm nữ bá tước Bathory mất, tuổi thọ của bà ta cũng cũng không có dài hơn bao nhiêu so với người bình thường. Nói cách khác, chẳng qua chỉ là một dạng biểu tượng bất lão mà thôi.” Công Tôn vừa nói, vừa sờ sờ cằm, “Bất quá cái mũ giáp mà kẻ hút máu dùng kia, đến tột cùng là dùng để làm gì?”

Advertisements
 
Comments Off on Hung Thủ Tình Yêu – Chương 28

Posted by on October 5, 2013 in SCI Mê Án Tập __ Vụ án thứ 9: Hung Thủ Tình Yêu

 

Tags: , ,

Comments are closed.

 
%d bloggers like this: